Vì anh là gió

…chợt đến, rồi lại chợt đi

lướt qua bao người

…chẳng biết sẽ dừng chân ở nơi đâu

gió cứ thế, cứ thế lướt đi,

dường như chẳng hề biết mệt mỏi

chẳng cần nhìn lại những nơi nó đã thổi qua, đã làm lá cây rơi xào xạc, và thậm chí đã làm mặt đất cuộn tung bụi mù mịt.

Vì anh là gió

nên anh phải đi, anh quen di chuyển, mà nếu anh không đi, anh không phải là gió nữa…

 

Em nghĩ vậy là vậy…

Là gió, người ta nói gió vô tình, nhưng em cảm thấy khi gió luồn qua từng kẽ tay em…

em cảm thấy khi gió ôm lấy em, khi gió quấn quýt bên em…
Khi em vốc lên một nắm cát, hãy nhẹ nhàng thôi, vì em càng nắm chặt, cát sẽ càng theo kẽ ngón tay em trôi ra ngoài.
Em càng nắm chặt hơn nữa thì trong tay em sẽ chỉ còn vài hạt cát còn vương, và rồi chẳng bao lâu cũng bị gió thổi bay đi mất. Em chẳng còn gì…
Khi em vốc lên một nắm nước, cố khép các ngón tay lại thật khít, để nước không chảy ra ngoài qua các khe hở.
Nước xoa dịu em, làm mát đôi tay em, nhưng được bao lâu chứ ?
Em có bao giờ đếm thời gian cho đến khi những giọt nước cuối cùng rời tay mình ?
Tay em vẫn còn ướt, nhưng nhờ gió, cũng lại khô như chưa từng…
Em thử vốc một bàn tay đầy gió, để gió luồn qua những ngón tay em, gió vuốt ve em, gió ở quanh em, và gió là thứ chẳng rớt rơi.

Gió như là không hiện hữu, gió như không hình hài. Nhưng gió đủ cho em..
Liệu có khi nào, gió muốn dừng chân ???
Em không cần biết gió đã đi qua những đâu…cũng chẳng thể biết gió sẽ tới đâu, sẽ dừng chân ở đâu
…chỉ mong, khi qua nơi em, gió thấy bình yên



Leave a Reply

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>