Hà Nội-Nàng thơ của bốn mùa

Mùa xuân Hà Nội có mưa bụi bay lất phất, làn mưa không đủ làm ướt chiếc áo mới nhưng cũng đủ mang cái không khí ấm áp về với thành phố. Những ngọn bàng mới nhú xanh non mơn mởn. Gió xuân hây hẩy, khẽ hôn nhẹ lên những đôi má ửng hồng. Đi xe trên phố mùa này sẽ thấy lòng thênh thang, rộng mở.

Đến mùa hạ, Hà Nội lại rất rực rỡ. Rực rỡ trong sắc đỏ đang lan dần trên những cành phượng, rực rỡ trong màu tím ngẩn ngơ của những hàng bằng lăng. Dòng người đi lại trên đường hối hả, vồn vã… hè ôm trọn thành phố vào trong sức trẻ đầy sắc màu của mình.

Hà Nội sang đông, cây cành khẳng khiu, lá bàng đỏ héo úa. Hà Nội không còn là cô bé mùa xuân tươi trẻ, phơi phới mà rất ngây thơ, cũng không còn là cô nàng mùa hạ đỏng đảnh, thích làm duyên. Hà Nội trầm lắng, suy tư như một người hoài cổ. Có ai đó đã viết thế này: Hà Nội mùa đông là Hà Nội nhớ về những ngày xưa. Ngày xưa Hà Nội còn vắng lắm. Những mái nhà cổ tựa trên vai của sự giá lạnh mà trầm ngâm suy nghĩ…Có cảm giác những cơn gió mùa đông lùa vào da thịt theo từng tiếng thở dài của thành phố. Nhưng mùa đông Hà Nội không lạnh giá. Vì quanh quất trong không gian là hơi ấm của …người Hà Nội.


Còn lại mùa thu. Mùa khiến cho con người say mê vì vẻ đẹp đến lạ lùng. Mỗi người một cách cảm nhận, nhất là các thi sĩ thường tìm cho mình những tín hiệu riêng để nhận biết mùa thu. Nhưng có lẽ chẳng giấy mực nào viết cho đủ, chẳng cây bút nào vẽ cho kỳ hết cái vẻ đẹp ấy. Người xưa thấy thu về trong lá ngô đồng rụng. Lưu Trọng Lư nghe thấy tiếng thu trong tiếng lá kêu xào xạc. Nguyễn Đình Thi nhận ra thu trong làn hương cốm mới. Trần Đăng Khoa biết thu về khi hoa cau rụng vào những thoáng heo may. Những câu hát về hương hoa sữa vẫn nao lòng người…

Thu về, Hà Nội đẹp trong từng góc phố của không gian và thời gian. Những con đường rợp bóng cây vương vấn hương ngọc lan quyện với chút hanh hao của cái lạnh vào thu. Sóng hồ Trúc Bạch dập dềnh như muốn góp cùng ai câu chuyện. Nước hồ Tây còn trong xanh và mênh mang cho ánh mắt ai nhìn xa xăm để tự hỏi đã bao lần đặt chân đến nơi này với người yêu dấu. Hơi nước tan trong gió hòa vào bầu không khí dịu dịu đến mát lành. Bên bờ sông Hồng, từng chiếc lá tre tung mình xoay xoay trong điệu valse trước khi hạ mình phiêu du cùng sóng nước. Có người nghĩ tiếng ngọn tre cọ vào nhau là tiếng mưa  thu.

Thu Hà Nội đẹp đến nao lòng, đẹp từng con đường, hàng cây, góc phố, đẹp cả nắng vàng với gió heo may

… Mùa thu, xanh một trời Hà Nội
Em nghe thu hát ngang lưng trời
Từng con đường năm xưa
Lối ta đi qua những ngày thơ ấu…”

Thu Hà Nội mang đến những cơn gió heo may nhẹ nhàng, những làn sương khói giăng trên mặt nước Hồ Tây, những con phố tràn ngập lá vàng rơi …

Hà Nội còn là một thành phố xanh, thành phố của những ước mơ, hy vọng, đó là  màu xanh trên quảng trường Ba Đình được ghép bằng những ô cỏ mượt mà vuông vắn tựa như một bức thảm “siêu lớn”,  hay màu xanh trong vườn hoa Lê-nin thì được xếp gọn gàng. Những con đường nhỏ, những thảm cỏ xanh rờn, những bụi cây xanh lục, và còn nữa là màu xanh xẫm của những gốc và khóm cây, tầng tầng lớp lớp, cao thấp so le nhau, thả bước trên con đường nhỏ quanh co chạy dài mà tựa như đang ngao du trong bức tranh thủy mặc.

Màu xanh của Hà Nội tràn ngập trong con mắt. Những thảm cỏ, những khóm tre bụi trúc, những gốc dừa ngọn cau, những cây xà cừ và bóng cây đa cây si trùm xuống mát rượi, bất kể ở đâu, màu xanh của Hà Nội đều vây quanh chúng

Hà nội màu xanh với sức cuốn hút kỳ rượu là thứ gam bồng bột sức sống và để rồi người ta có thể gửi gắm vào đó biết bao mơ ước và hy vọng.

Băng Tâm



Leave a Reply

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>