BÁO MẠNG ĐIỆN TỬ VÀ BỨC TƯỜNG PHÍ (PAYWALL)

Grouplearningtogether

Ngày nghỉ rảnh rỗi nên post các bài tập mình đã làm trong thời gian học Cao học lên đây cho các bạn tham khảo khi cần.

KỊCH BẢN THẢO LUẬN

BÁO MẠNG ĐIỆN TỬ VÀ BỨC TƯỜNG PHÍ (PAYWALL)

  1. Khái niệm Paywall:

Paywall ( Bức tường phí ) là thuật ngữ mới thể hiện xu hướng thu phí để xem nội dung báo điện tử ý mô tả bức tường ngăn cách giữa nội dung và người đọc, yêu cầu họ phải đóng phí để có thể “qua cửa”.

Paywalls “cứng” đòi hỏi phải trả tiền thuê bao trước khi bất kỳ nội dung trực tuyến của họ có thể được truy cập. Một paywall cứng được xem là lựa chọn rủi ro nhất cho các nhà cung cấp nội dung bởi ước tính rằng một trang web sẽ mất 90% khán giả và doanh thu quảng cáo trực tuyến của mình nếu Paywall “ cứng” được ứng dụng cứng nhắc. Nó là rào cản lớn cho người dùng.

Paywall “ Mềm” cho phép người dùng xem một số bài báo cụ thể trước khi yêu cầu thuê bao trả tiền. Cho phép truy cập vào bài viết bất kỳ miễn là người dùng đã không vượt qua giới hạn quy định.

  1. Xu hướng ứng dụng Paywall trên báo mạng điện tử

Tính đến cuối năm 2012, số lượng các báo của Mỹ và Canada dựng paywall đã lên tới con số 350, trào lưu này tiếp đó lan sang Châu Âu. Và người ta tính ra dựng paywall và thu tiền của người dùng còn hiệu quả hơn là bán quảng cáo. Mặc dù không dựng paywall thì lượng người đọc cao gấp 4-5 lần.

Hầu như tất cả các tờ báo lớn của Mỹ, châu Âu bằng cách này hay cách khác đều bắt đầu thu tiền, và thậm chí còn thu giá cao. Mấy năm trước, một tờ báo muốn thu 20 USD/năm không phải dễ, nhưng bây giờ New York Times thu 35 USD/tháng, một con số rất cao nhưng họ vẫn thu được.

Tất nhiên, những mô hình thành công như New York Times, Wall Street Journal hay Financial Times thì không nhiều lắm, nhưng các báo đều đã thấy cái tư duy cho đọc nội dung miễn phí trước đây là sai lầm. Việc chỉ trông mong vào nguồn thu quảng cáo cũng có rủi ro, ví dụ như khi kinh tế khó khăn thì doanh thu quảng cáo cũng bị ảnh hưởng.

Phù hợp với sự thay đổi của độc giả

  1. Phản ứng từ việc thu phí

=> Giảm số lượng độc giả: Tháng 9/2005, New York Times (Mỹ) cũng bắt đầu dịch vụ thu phí. Tuy nhiên, New York Times đã hủy dịch vụ này vào tháng 9/2007 vì tiền phí không bù được doanh thu quảng cáo tiềm năng từ website miễn phí. Một tờ báo khác của Anh là The Times cũng thu phí vào năm 2010, cho dù đây là trang tin tức tổng hợp và không chuyên sâu. Và kết cục là, một tháng sau khi “tính tiền”, The Times có 105.000 người trả tiền nhưng mất tới 4 triệu độc giả/tháng, giảm từ 6,4 triệu xuống còn 2,4 triệu.

Kể từ khi bắt đầu thu phí của độc giả vào tháng 6/2010 The Times bị “hắt hủi” ở khắp mọi nơi. Lượng truy cập (traffic) sụt giảm tới hơn 90%…

=> Các mối quan hệ bị sụt giảm: các nhân viên quan hệ công chúng (PR), các cơ quan thông tin của doanh nghiệp “cắt” nguồn tin, từ chối tiếp xúc, không trả lời email, phỏng vấn… với lý do rằng có cung cấp thông tin thì những bài báo đó cũng “chẳng có ai đọc” bởi bức tường thu phí đã đuổi hết độc giả đi rồi.

Rob Grimshaw – Giám đốc điều hành của tờ “Financial Times” thừa nhận rằng việc này rất khó thực hiện bởi khi đó các báo điện tử đã tự giới hạn số lượng độc giả của mình và đây là điều các nhà quảng cáo rất không hài lòng. Không ai có thể phủ nhận doanh thu từ quảng cáo lớn hơn rất nhiều so với doanh thu từ việc “bán tin online” và tự đóng cửa báo đối với độc giả chẳng khác gì một hành động tự sát.

“Thật là ảo tưởng. Dựng lên một bức tường thu phí đối với độc giả vào lúc này chỉ khiến ngành công nghiệp báo chí “chết” nhanh hơn chứ không thể cứu nó thoát khỏi khủng hoảng”, Alex – một giảng viên của trường Đại học báo chí London nói.

  1. Nguy cơ từ việc không áp dụng Paywall:

Thiệt hại nhiều hơn

=> Giảm lượng truy cập do mất bản quyền: Theo thống kê của báo điện tử Petrotimes, một tin tức của họ khi bị baomoi lấy lại có thể mang lại 50.000 lượt truy cập cho baomoi; còn bản thân website Petrotimes chỉ có được 10.000 lượt. Vì tuy là nguồn của Petrotimes song khi người đọc bấm vào liên kết “đọc tin gốc”, lượt truy cập vẫn được tính vào baomoi (www.baomoi.com…). Những nơi tổng hợp tin tức, chuyên lấy bài của mình, nay lại là nơi được nhiều người vào đọc nhất, thu hút được nhiều quảng cáo nhất; nơi chuyên sao chép, vì chọn toàn bài hay của các báo, lại là nơi ăn nên làm ra nhất.

=> Nguy cơ đóng cửa: doanh thu giảm khiến nhiều tờ báo có nguy cơ bị đóng cửa và độc giả chuyển dần sang xem tin tức trên máy tính hoặc máy tính bảng. Nhật báo kinh tế lớn thứ hai của Đức là Financial Times Deutschland đã phải đóng cửa hồi năm ngoái. Hãng tin Đức DADP cũng mới phá sản, còn hầu hết các tờ báo khác đang phải chật vật tìm cách cắt giảm chi phí khi doanh thu quảng cáo sụt giảm.

=> Kiện cáo: Do mất bản quyền và thiệt hại về kinh tế, nhiều báo đã phải “ dọa kiện” (Sau khi báo điện tử Năng lượng mới “doạ kiện” ra toà, trang tin tổng hợp baomoi.com đã có lời xin lỗi chính thức. Đồng thời, baomoi.com cũng thay đổi hình thức liên kết tin tức – dẫn nguồn.) hay (Google cũng đang đương đầu với hàng loạt yêu cầu trả phí hoặc tẩy chay từ Hiệp hội báo chí ở một số quốc gia. Trong một số trường hợp khi đưa ra toà án, Google đã “lùi bước” và phải thoả thuận về việc trả phí hoặc lập quỹ hỗ trợ cho các báo điện tử.)

  1. Họ đã làm gì để Paywall được chấp nhận?

=> Đáp ứng nhu cầu của độc giả trên mọi phương tiện bằng cách tập trung vào thông tin giá trị, các sản phẩm phụ trợ và độc quyền trên bản điện tử, mọi lúc, mọi nơi và cho mọi thiết bị

=> Tạo lập hệ thống giám sát đủ mạnh để phát hiện ngay lập tức những địa chỉ IP đăng tải lại thông tin của mình mà không xin phép. Ban đầu, sẽ gửi thư cảnh báo, trước khi thực hiện những hành động pháp lý để bảo vệ bản quyền.

=> Thay đổi trong mô hình hướng tới văn hóa trả tiền cho các nội dung báo chí trực tuyến.

– Hiện tờ báo đang chạy một chương trình phần mềm, có nhiệm vụ hỏi độc giả xem liệu họ có muốn trả phí không, dựa vào độ thường xuyên mà họ đọc bài trên trang web. Ngoài ra nên khuyến khích cộng đồng gia nhập họ bằng cách chỉ cho phép thành viên có đăng ký tài khoản được bình luận dưới mỗi bài viết. Thêm nữa, giao diện của tờ báo hoàn toàn vắng bóng các banner quảng cáo.

– Cung cấp cho độc giả ba gói cước khác nhau cho phép độc giả tiếp cận tất cả các nội dung trên trang điện tử của báo này theo các mức độ và ưu đãi khác nhau.

=> Thói quen của độc giả thay đổi: Cuộc sống nhanh và gấp gáp với khối lượng công việc khổng lồ đang dần “giết chết” thói quen đọc báo của nhiều người. Thay vào đó, họ tìm đến báo mạng như một cách cập nhật tin tức tối ưu. Với lợi thế không thể phủ nhận là việc cập nhật tin tức nhanh, mang tính thời sự cao, thông tin đa chiều và sự linh động, báo mạng đáp ứng đầy đủ những tiêu chí mà độc giả hiện đại cần.

=> sự minh bạch là chìa khóa sống còn với chính bản thân Hudson. Anh ghi chú rõ đường dẫn nào sẽ đưa độc giả đến một nội dung “paywall”, trước khi đăng tải lên Facebook và Twitter.

  1. Hiệu quả khi áp dụng Paywall

=> Hiệp hội các nhà xuất bản trực tuyến, một tổ chức thương mại ngành, đã công bố báo cáo trong đó chỉ rõ nhiều cách thức mà các tờ báo và tạp chí đang sử dụng bức tường phí để định hình và mở rộng doanh nghiệp của họ. Hiệp hội đã tiến hành phỏng vấn các chuyên gia các ấn phẩm Condé Nast, Cộng đồng Gannett , Thời báo kinh doanh Harvard, Thời báo New York, Time và Nhật báo phố Wall. Nghiên cứu đã tiết lộ 3 phát hiện sau đây:

  1. Thu phí người đọc trực tuyến không giết chết báo in:Trong nhiều năm, các nhà xuất bản đã lo lắng rằng việc áp dụng mô hình thu phí đọc ấn phẩm trực tuyến sẽ lấy đi các độc giả đọc ấn phẩm in của họ. Tuy nhiên không phải thế, bởi thực ra, các sản phẩm số kiểu “xem gì trả nấy” (pay per view) hướng tới những nhóm khách hàng hoàn toàn khác.
  2. Dữ liệu số có thể làm giảm số khách hàng chuyển sang sử dụng các sản phẩm cạnh tranh:Các nhà xuất bản đang khai thác các dữ liệu về khách hàng trực tuyến của họ để tính toán sự trung thành của các khách hàng thuê bao, từ đó xác định chiến lược giữ chân khách hàng lâu hơn.
  3. Tính tiền nội dung thường khiến không gian quảng cáo của công ty xuất bản trở nên giá trị hơn:Một số nhà xuất bản phát hiện ra rằng họ có thể đòi phí cao hơn đối với các quảng cáo trên các trang tính tiền. “Bộ phận quảng cáo của chúng tôi đã phát triển tốt qua từng năm kể từ khi chúng tôi áp dụng mô hình thu phí,” Rob Grimshaw, Giám đốc điều hành của FT.com (phiên bản điện tử của tờ Financial Times), nói. “Nhờ mối quan hệ sâu sắc với độc giả và cơ sở dữ liệu khách hàng quý giá, chúng tôi đảm bảo các công ty quảng cáo có thể vươn tới các đối tượng mục tiêu cụ thể của họ.”

=> Hiệp hội Báo chí Mỹ ( NAA) doanh thu từ việc bán báo thuần túy lại tăng 3,7% trong năm 2013, dù thấp hơn một chút so với con số 5% của năm 2012 nhưng vẫn là điều tốt. Doanh thu từ việc bán các tác phẩm điện tử đã góp phần đáng kể vào sự gia tăng này. Hiện tại hơn 500 bản báo trong số 1.400 đầu nhật báo đã có ấn phẩm trực tuyến trả tiền.

=> Wall Street Journal” (Mỹ) – hiện được xem là điển hình thành công trong việc triển khai hình thức thu phí đọc tin trực tuyến. Tờ báo này bắt đầu tính phí đối với độc giả từ năm 1997 và 10 năm sau đó, số lượng người trả tiền để đọc “Wall Street Journal” đã lên tới con số 1 triệu. Doanh thu từ dịch vụ này không được tiết lộ. Song với khoảng 1,08 triệu độc giả chấp nhận trả 103 USD/năm chỉ để đọc tin trực tuyến hoặc 140 USD/năm để vừa được đọc tin trực tuyến vừa nhận được báo giấy, có thể thấy mỗi năm thu phí đọc tin trực tuyến mang về cho “Wall Street Journal” ít nhất 100 triệu USD.

Tại Anh, tờ “Financial Times” cũng cho thực hiện thu phí đọc online và tính đến tháng 6-2012, tờ báo tài chính hàng đầu “Xứ sở Sương mù” có 285.000 người trả phí. Dự kiến, con số người trả phí để đọc phiên bản điện tử sẽ cao hơn số người mua báo in vào năm 2013, mức tăng trưởng dự báo đạt 30%/năm.

Trong khi đó, “The Sun” – nhật báo bán chạy nhất nước Anh cũng sẽ bắt đầu tính phí truy cập phiên bản điện tử vào nửa cuối năm nay. Phiên bản điện tử của “The Sun” có khoảng 30 triệu lượt người dùng mỗi tháng, cao gấp 10 lần so với ấn phẩm báo giấy.

=> Mấy năm trước, một tờ báo muốn thu 20 USD/năm không phải dễ, nhưng bây giờ thu trên 30USD/ tháng là bình thường như New York Times thu 35 USD/tháng để truy cập phiên bản số của tờ báo phụ thuộc việc họ chọn truy nhập các ứng dụng của điện thoại thông minh và máy tính bảng. Những người đặt mua báo dài hạn phiên bản in của tờ báo có thể truy cập phiên số không hạn chế mà không phải trả thêm bất kỳ chi phí nào một con số rất cao nhưng họ vẫn thu được. Hiện đã có khoảng 454.000 người đặt mua báo dài hạn kể từ khi khai trương paywall hay thu hút độc giả bằng thông tin dạng video, nếu như quý 1 năm 2012, số lượt xem là 5 triệu thì đến quý 1 năm 2013, con số này đã là 9 triệu.

=> VietnamPlus là cơ quan báo chí đầu tiên ở Việt Nam đi tiên phong thử nghiệm bán tin thu phí, được áp dụng trên sản phẩm VietnamPlus Mobile. Ban đầu áp dụng ý tưởng này tưởng chừng rất khó khăn vì người dùng đã quen với việc đọc tin miễn phí trên mạng Internet. Tuy nhiên bước đầu áp dụng tờ báo đã có những kết quả khả quan. Đến nay VietnamPlus Mobile đã có trên 500.000 người dùng và cứ mỗi ngày tăng thêm 500 người, có nghĩa mỗi tháng có thêm từ 15.000 đến 18.000 người dùng.  “Bán” tin trên điện thoại di động là một thị trường tiềm năng. Nghiên cứu khảo sát về hành vi của 1,062 người dùng các thiết bị di động do Decision Fuel và Inmobi thực hiện cho thấy: trong hơn 4,5 giờ hoạt động giải trí, người dùng bỏ ra tới hơn 95 phút truy cập internet bằng các thiết bị di động. Con số này đã chứng minh điện thoại di động đang dần thay thế các thiết bị khác, thế giới ba màn hình: tivi, máy tính, điện thoại di động đang dần chuyển thành thế giới một màn hình của điện thoại di động. Ban đầu, khi mới đưa vào thử nghiệm VietnamPlus ước tính bán mỗi bài chỉ được 500 đồng/người, nhưng có những bài hút khách đã lên tới 5000 đồng. Con số này còn lên tới 17 triệu/bài với những bài hấp dẫn độc giả tốt. Người đọc sẵn sàng trả tiền để đọc tin tức mà mình quan tâm.

  1. Tương lai của Paywall

=> Việc thu phí đọc báo online sẽ không còn là câu chuyện thích hay không thích nữa, mà là bắt buộc để tồn tại.

=>Việc thu phí đồng hành và gắn chặt với việc bảo vệ tác quyền

=> Ai viết bài, người đó bán

“Trả tiền rồi mới được đọc nội dung” sẽ không chỉ là hướng đi cho báo chí mà còn là xu thế phát triển cho cả những người cầm bút, nhà xuất bản và các trang viết bài trực tuyến dạng khác. SA Mathieson là sáng lập viên của trang Beacon – một trong các trang viết của hơn 80 nhà báo đến từ 30 quốc gia khác nhau. SA Mathieson cũng là người đứng đầu một dự án gây quỹ tài trợ tập thể (crowdfunding) để phục vụ cho các nhà báo kể trên và hiện đang là cây viết tự do cho tờ The Guardian của Anh. Hiện Beacon đang là “đất sống” của khoảng 80 cây viết từ hơn 30 nước khác nhau. Ban đầu các bài viết trên Beacon được xuất bản miễn phí cho tất cả mọi người và sau đó Beacon sẽ kêu gọi tài trợ. Giờ đây, Beacon đã đang tập trung vào việc “bán báo điện tử” cho các thuê bao hơn là đi “nài xin” lấy một món tiền ủng hộ từ độc giả. Số tiền thu được từ các thuê bao trên Beacon sẽ được dành ra 2/3 để trả cho các nhà báo có đóng góp bài trên trang. Ngoài ra, các tác giả sẽ có thêm một phần tiền thưởng bổ sung. Số tiền này được trả dựa vào đánh giá của chính độc giả: cuối mỗi bài viết đều có nút “Worth It”, số lượng đánh giá và thang điểm đánh giá của độc giả sẽ quyết định số tiền thưởng mà các tác giả nhận được. Phần tiền này sẽ được Beacon trả cho các tác giả vào cuối tháng qua tài khoản PayPal.

Rất nhiều tờ báo khác cũng đang bán thuê bao hàng tháng với giá tương tự như Beacon, trong đó có New Yorker, The Arts Desk, Amazon Singles hay Private Eye… Đó có vẻ như là mức giá “chấp nhận được” với người Anh hiện nay. Thêm nữa, thông qua các trang như Beacon, Tinypass và Amazon, người cầm bút và nhà xuất bản giờ đây có thể tìm thấy một hướng đi mới: xuất bản một cái gì đó thật sự đặc biệt và kiếm được những khoản thu nhập xứng đáng từ tiền bán thuê bao cho các bạn đọc. Đây rõ ràng là một hướng đi mới, nó sẽ giúp báo chí ngày càng đỡ bị lệ thuộc vào các khoản tài trợ hay quảng cáo hơn, nhưng đồng thời, điều này cũng đặt ra thách thức cho những người cầm bút: muốn bán được báo, những người viết phải có những bài báo thật sự chất lượng.

  1. Khả năng áp dụng Paywall tại Việt Nam

( Phỏng vấn ông Lê Quốc Minh, Tổng Biên tập Báo Vietnamplus.vn)

Số lượng báo điện tử ngày càng nở rộ nhanh. Tuy nhiên, doanh số quảng cáo trên báo điện tử tăng trưởng giỏi lắm cũng chỉ 30 – 40 hoặc 50%/năm. Số báo điện tử đạt doanh thu lớn từ quảng cáo, khoảng 1 triệu USD/năm không tới 5 tờ.

Báo điện tử của Việt Nam chưa tạo được nguồn thu lớn, và mobile lại càng ít, nên trong thời gian trung hạn chắc chắn chưa thấy triển vọng tươi sáng nào đủ để bù đắp những giảm sút từ báo in. Thế nhưng không thể không làm loại hình này, bởi nếu không làm thì mất độc giả, mà phải làm tốt thì mới hi vọng tạo nguồn thu sau này. Việt Nam gần như trong mấy năm gần đây là bỏ quên thị trường ngách, những bài nội dung chuyên sâu, nội dung tốt đều bị nhường cho nội dung lăng nhăng, câu khách. Hiện nay, trên internet tràn lan các loại thông tin như thế, và có một trào lưu cứ phải thu hút càng nhiều traffic càng tốt để bán cho các ad network. Nhưng các trang thông tin điện tử không chính thống “câu view” bằng những nội dung nhảm nhí chứ báo chí thì không thể làm như vậy. Và đừng nghĩ rằng có nhiều nội dung gây sốc thì sẽ có nhiều lượt đọc và nhiều lượt đọc sẽ đồng nghĩa với nhiều tiền quảng cáo. Những trang hay sao chép nội dung thì không được coi là trang tạo ra nội dung nguồn nên xếp hạng thấp và giá quảng cáo cũng thấp, nếu lại không biết cách tối ưu quảng cáo thì tỷ lệ người dùng nhấp chuột cũng không cao. Vì thế có một thực tế là website A có lượng truy cập cao gấp 3-4 lần website B thì chưa chắc đã kiếm tiền cao tương ứng, có khi chỉ tương đương hoặc hơn một chút. Tại sao độc giả có thể bỏ tiền mua tờ báo in mỗi ngày, nhân số tiền mỗi tháng có thể lên tới cả trăm ngàn, mà lại không chịu bỏ tiền mua thông tin trên báo điện tử với mức giá có thể chỉ bằng một phần tư? Đương nhiên, họ sẽ chỉ chịu móc hầu bao cho những thông tin đáng đồng tiền bát gạo chứ không ai bỏ tiền xem mấy cái tin hở hang, đâm chém.

Một mặt là người dùng Việt Nam khi đó chưa quen với việc trả tiền cho nội dung trên mạng, mặt khác không có công cụ thanh toán tiện lợi, người Việt Nam lại ít dùng thẻ tín dụng. Nhưng đến thời điểm này, mức phí 20.000 đồng/tháng hoàn toàn khả thi. Vấn đề tiếp theo là phương thức thanh toán tiện lợi. Lâu nay tiện nhất là thanh toán qua hóa đơn điện thoại, nhưng với cách này, các nhà mạng thu rất nhiều, đối soát cũng lâu và rắc rối, chậm thu tiền, nên các đơn vị báo chí không mặn mà. Gần đây số lượng người Việt tải phần mềm trên mạng và sử dụng dịch vụ thương mại điện tử dần dần tăng lên tuy chưa thực sự phổ biến. Ngoài ra người ta cũng có thể thanh toán qua các dịch vụ ví điện tử… Với dân số hơn 91 triệu người, trong đó đến hơn một nửa là người trẻ, tiềm năng vô cùng to lớn. Vấn đề ở đây là các tờ báo có tạo ra được “hàng hóa nội dung” hấp dẫn người dùng hay không. Nhiều tin tức trên báo chí Việt Nam hiện nay cứ na ná giống nhau, mở tờ nào cũng thấy những nội dung từa tựa như nhau thì chưa kinh doanh nội dung được. Quả bóng đang nằm ở chân các đơn vị báo chí: Hãy làm ra sản phẩm tốt thì mới thuyết phục được người dùng. Và mỗi báo nên có những sản phẩm khác biệt, nhắm đến những đối tượng riêng.

TS Nguyễn Thị Trường Giang: Xu hướng thu phí công chúng báo mạng điện tử

Thứ tư 12/11/2014 08:52

Paywall – “bức tường phí” – là bức tường ngăn cách giữa nội dung và công chúng – đã được dựng lên ở nhiều tờ báo mạng điện tử lớn, yêu cầu công chúng phải đóng một khoản phí thì mới được đọc thông tin. Nhiều tờ báo mạng nổi tiếng của Mỹ, Anh Đức đã thu phí người sử dụng. Từ năm 2011 đến nay, quan điểm thu phí dường như được định hình rõ ràng hơn, đặc biệt tại châu Âu.

Hiệp hội các nhà xuất bản trực tuyến đã có khảo sát và công bố báo cáo trong đó chỉ rõ nhiều cách thức mà các tờ báo và tạp chí đang sử dụng bức tường phí để định hình và mở rộng doanh nghiệp của họ. Bản báo cáo cho rằng: Thứ nhất, thu phí người đọc trực tuyến không giết chết báo in. Thứ hai, việc tạo ra những dữ liệu số có thể giúp giữ chân khách hàng. Thứ ba, việc phải trả phí để đọc nội dung có thể khiến không gian quảng cáo của công ty truyền thông trở nên giá trị hơn.

Tuy nhiên, hình thức thu phí đọc báo trực tuyến không phải là viễn cảnh đầy hoa hồng. Trước thay đổi lớn của một ngành có tầm ảnh hưởng lớn trong xã hội chắc chắn phải có các ý kiến trái chiều. Trên thực tế xu thế này đang gặp rất nhiều khó khăn, trở ngại. Thứ nhất, thông tin đã trở nên quá dư thừa kể từ khi Internet ra đời. Thứ hai, bạn đọc mỗi khi click vào một đường dẫn và bị chặn bởi một paywall thì họ sẽ đạt câu hỏi “Có đáng phải trả tiền cho những thông tin này hay không?”. Thứ ba, nếu muốn thu phí độc giả mà không giải quyết được vấn đề bản quyền thì điều này sẽ khó thành công. Một khó khăn nữa cũng được nhắc đến là các nhà quảng cáo không ủng hộ việc thu phí độc giả báo mạng điện tử.

Ở Việt Nam, hình thức thu phí công chúng báo mạng điện tử vẫn còn mới mẻ và chưa có tờ báo nào chính thức áp dụng song lãnh đạo của các tờ báo cũng không đứng ngoài cuộc. Họ từng bước tiếp nhận xu hướng này của thế giới và nghiên cứu, tham khảo xem mô hình thu phí nào hợp lý nhất để có thể áp dụng cho tờ báo của mình trong tương lai.

 

 



Leave a Reply

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>